Menu

Simeone – sống là phải biết “thích nghi”

0 Comment
Trước khi đến châu Âu chơi cho Pisa, ông từng nói chủ nhật là ngày vui nhất trong tuần bởi lẽ ông sẽ được ăn pizza và xem Maradona chơi bóng ở Napoli. Ông có kỷ niệm đáng nhớ nào trong giai đoạn đó không?
 
Chủ nhật ở Argentina luôn luôn đáng nhớ, nó giống như ngày hội bóng đá. Bạn đến sân xem các trận đấu, sau đó lại về nhà ngồi ăn pizza và xem bóng đá trên truyền hình. Thời điểm đó càng đáng nhớ hơn bởi lẽ từ năm 1988, giờ thi đấu ở Italia thay đổi. Họ đẩy các trận đấu lên 3 giờ chiều, tức là rạng sáng ở Argentina. Tôi gần như không bỏ sót trận đấu nào của Diego. Ông ấy là người truyền cảm hứng và thôi thúc tôi đến Italia thi đấu.
 
 
Hmm, câu chuyện có vẻ giống như ông đang cố gắng làm lại những gì Diego đã làm?
 
Không hề. Tôi chưa bao giờ tìm cách sao chép bất cứ điều gì. Sao chép là phương pháp sai lầm. Mỗi người cần tự khám phá ra câu chuyện của mình. Cách tốt nhất với đời cầu thủ là chơi mỗi trận đấu như thể đó là trận duy nhất của cuộc đời anh ta. Tôi đã học hỏi được kinh nghiệm và kỹ năng từ nhiều thế hệ cầu thủ khác nhau. Tôi được tham dự World Cup 86 và 90 khi còn rất trẻ và được bao quanh bởi các đàn anh xuất sắc. Họ là những cầu thủ không thua kém gì Messi ngày nay, nhưng tất nhiên họ có cách nhìn khác về cuộc sống và điều đó mang đến cho bạn rất nhiều kinh nghiệm. Sau đó, tôi phải thích nghi với làn sóng trẻ, với những Veron, Almeida…
 
Những tay cò đã tìm đến ông và đề nghị ông đến châu Âu, đến Pisa chơi bóng, nhưng họ chỉ cho ông đúng 40 phút để quyết định. Lúc đó ông thực sự đã nghĩ gì?
 
Lúc đó tôi 19 tuổi và đang chơi cho Velez. Họ gọi tôi đến văn phòng đại diện và nói rằng: “cậu có cơ hội chơi bóng ở Pisa nhưng cậu phải đưa ra quyết định trong 40 phút”. Tôi chỉ có một mình. Người đại diện của tôi đang ở Italia trong khi bố mẹ tôi nghỉ mát ở Mar de Plata. Thời đó còn chưa có điện thoại di động và tôi phải tự mình quyết định. Bóng đá là đam mê của tôi, và khi có cơ hội, tôi phải chớp lấy nó. Tôi nhớ mình đã nhìn hình ảnh các cầu thủ Pisa trong văn phòng trước khi đồng ý. Chỉ 3 ngày sau đó, tôi đã đến Italia.
 
Mọi thứ bắt đầu rất khó khăn?
 
Đúng vậy, tôi không có bạn bè nào ở châu Âu và tôi mù tịt về thời tiết ở đây. Vì thế tôi bước xuống máy bay với áo phông cộc tay vào giữa mùa đông. Tôi đã suýt chết rét.
 
Tiếp tục với quần áo. Có đúng là người Italia rất coi trọng vẻ bề ngoài và thích suy xét một người từ đầu đến chân?
 
Italia rất đặc biệt. Đây là đất nước mà thời trang xuất hiện ở mọi nơi. Thậm chí trong phòng thay đồ đội bóng bạn cũng phải lịch thiệp. Tôi đến từ Argentina và quen với cách ăn mặc luộm thuộm, nhưng rồi tôi cũng thích nghi. Bạn phải luôn thích nghi với nơi bạn sống. Cho dù cá tính đến mấy hay tuổi tác như nào thì bạn cũng phải thích nghi cái đã.